Chúng ta đang
sống trong tháng 5 lịch sử. Tháng 5 với những ngày lễ lớn: Quốc tế Lao động
1/5, Ngày chiến thắng Điện Biên Phủ 7/5, ngày chiến thắng phát xít Đức 9/5, và
19/5 là ngày sinh của người con ưu tú nhất của dân tộc Việt Nam, Bác Hồ kính
yêu của chúng ta.
Ngày 19 tháng
5 năm 1890, tại làng Chùa, trong gian nhà nhỏ, bên cái đỉnh trầm nhỏ thư thái
nhả ra những sợi khói thơm mảnh như sợi chỉ quyện với hương sen nhè nhẹ từ
ngoài đàm đưa vào, hai người đàn ông đang đặt tên cho một cậu bé. Ông đồ gõ gõ
ngón tay lên mặt gối, nói: “Sinh con quý
tử khó nuôi... Trồng cây ngon trái lắm
người lăm le...”. Con người ta có thể xét đoán trước được hiệu quả công
việc mình sắp làm. Ví như khi ta cầm nắm hạt giống trong tay thì ta đã dám tin
chắc sẽ có những mầm cây mọc lêm bậm bạp, và nhìn các mầm non xanh tốt đoán
biết được cây quả của nó sau này. Cho nên, tôi muốn đặt cho cháu tên là Côn, tự
là Tất Thành.
Anh nho Sắc
chớp chớp mắt:
- Côn...ấy là
tích loài cá hóa chim bằng, phải không thưa cha?
- Chính vậy
đó. Theo mong ước của tôi thì... thằng bé sẽ có chí vẫy vùng bốn bể, dù gặp
truân chuyên chìm nổi, nhưng ắt thành công. Cho nên tự Tất Thành.
Anh nho Sắc
nâng cây bút lông thỏ nhúng vào nghiên son. Hương trầm, hương sen như tỏa ra
khắp gian nhà và hội tụ vào ngòi bút Nguyễn Sinh Sắc đnag nắn nót dòng chữ:
Nguyễn Sinh Côn, tự Tất Thành.
(Đọc tiếp)