Thống kê

Tổng truy cập: 1981947
Trong tháng: 4463
Hôm nay: 50
Đang Online: 6

Liên kết - Quảng cáo

Thư viện AMBN
cổng thông tin ts
Đại học Duy Tân
Ngày đăng: 23/03/2013
Lượt xem: 1475

Miền nhớ


Thành phố sang mùa. Con ngồi nhìn mưa, thẩn thơ nhớ về quê cũ, rát bỏng, mặn chát hơi nắng đồng quê. Nơi ấy, sau mỗi vụ mùa, bữa cơm nhà mình thường trắng hơn, thơm hơn nhưng con hiểu, tỉ lệ thuận với màu trắng ấy là mái tóc dày pha sương của mẹ, là đôi vai cha gầy oằn nặng gánh âu lo.

Con nhớ con thương cánh cò kiếm ăn về muộn. Trời tối, đồng rộng, cò bay mỏi cánh vẫn chưa tìm được lối về, nơi tổ ấm ấy, cò con mỏi mắt đợi chờ tiếng vỗ cánh của mẹ thân yêu.
Mảnh đất miền Trung nắng lắm mưa nhiều luôn là nỗi nhớ thổn thức trong con. Ngày ấu thơ, chúng con chân trần không dép, đội cả trời nắng, hò hét trên đồng, say sưa với cánh diều giữa trời chiều lộng gió. Rồi những ngày mua, cả cánh đồng bàng bạc nước, lúa vừa chín tới, run rẩy theo nước mắt mẹ nghẹn ngào. Làng quê lặng tiếng cười, chỉ ếch nhái rủ rỉ trong mưa, buồn như lòng người vậy.
Giờ đây, ngắm mưa ở chốn thị thành, con đau đáu ôm nỗi niềm quê cũ, nơi ấy mẹ hiền lam lũ sớm nắng chiều mưa. Sắc mưa gợi nhớ, gợi thương. Con ước mình là cánh cò nhỏ tự thuở nào, để được mong mỏi, để được đợi chờ tiếng mẹ thân yêu.
 


  • Phan Thị Thương Huyền

Gương sáng

Hình ảnh hoạt động











Bình chọn

Bạn hãy cho nhận xét về màu sắc Website mới
Màu sắc vừa phải
Màu sắc tươi sáng
Màu sắc nhạt nhòa
Màu sắc quá đẹp

Chat Box

Liên kết website