Thống kê

Tổng truy cập: 1628601
Trong tháng: 5104
Hôm nay: 146
Đang Online: 15

Liên kết - Quảng cáo

Thư viện AMBN
cổng thông tin ts
Đại học Duy Tân
Ngày đăng: 06/09/2013
Lượt xem: 988

Những mùa xuân kỳ lạ


“Rồi dập dìu mùa xuân theo én về…”, câu hát ngọt ngào về mùa xuân của Văn Cao như quấn lấy tâm trí tôi trong những ngày giáp Tết. Đã bao năm đón xuân sang, nhưng trong tôi năm nào cũng tưởng chừng đây là mùa xuân đầu tiên của đời mình… Mùa xuân chẳng bao giờ cũ, có lẻ từ ngàn năm trước vẫn thế: Cây cối đâm chồi nảy lộc, chim hót trong cành lá và một khóm hoa cải còn sót lại vàng trong giữa nắng xuân. Tưởng chừng như mùa xuân là xứ sở của nắng nên lòng người theo nắng vàng ươm ở những sớm mai: lâ

ùa xuân chẳng bao giờ cũ, có lẻ từ ngàn năm trước vẫn thế: Cây cối đâm chồi nảy lộc, chim hót trong cành lá và một khóm hoa cải còn sót lại vàng trong giữa nắng xuân. Tưởng chừng như mùa xuân là xứ sở của nắng nên lòng người theo nắng vàng ươm ở những sớm mai: lâng lâng, êm ái kỳ lạ.

Tôi đã đi qua những mùa xuân kỳ lạ. Từ việc mặc bộ áo quần mới đến việc bóc bao lì xì luôn háo hức từ những ngày giáp Tết dù năm nào cũng vậy. Trong những khoảnh khắc đợi chờ xuân đó, mùa xuân mang cho mỗi con người sự bình yên và đoàn tụ. Nhớ mẹ ra bến xe đón anh hai về từ một thành phố rất xa, dù biết chưa đến giờ nhưng mẹ vẫn đến thật sớm ở bến xe để đợi chờ. Mẹ bảo: “Được đợi chờ, trông ngóng là một hạnh phúc con ạ”. Tôi chợt rùng mình nhớ lại những mùa xuân đợi chờ của mẹ khi ba vào chiến trường. Thế mà đến một mùa xuân đại thắng của toàn dân lúc đó mới được đoàn tụ. Đó là mùa xuân đầu tiên theo đúng nghĩa của nó!

Hơn một lần tôi đi bên em trong khu vườn có vài cây hoa xoan nhưng đủ rải hương đều thơm ngát trong chiều, trong tôi thức dậy một tình yêu đầu đời khi nhận ra trong đôi mắt với hàng mi dài ấy, có một mùa xuân đang trổ lá.

Tôi đã đi qua những mùa xuân kỳ lạ. Vẫn đi về trên con phố nhộn nhịp ngày thường và vắng tênh mỗi lúc Tết. Chỉ còn lại vài ba gã ăn mày vô gia cư chụm lại, bày những thứ linh tinh, sơ sài ra và đón giao thừa trong cơn gió lạnh. Họ mời tôi rượu và chúc tụng. Tôi vội vả về nhà mang theo nhiều thứ để biếu họ nhưng khi đến thì họ đã đi, còn lại nơi góc phố một mùa xuân lưng chừng, tôi quay về với tổ ấm của mình và cảm nhận về mùa xuân…

Mùa xuân đi qua cánh đồng, người nông dân gác cuốc nghỉ ngơi nhìn đám mạ xanh non mà lòng mơ về một mùa gặt lúa đầy sân; mùa xuân đi qua đồi, hũ rượu cần còn hăng mùi cỏ lá khi những người gieo hạt vừa trỉa những mầm xanh. Dù mùa xuân có kỳ lạ, dù cả năm có xót xa, kham khổ nhưng trong khoảnh khắc xuân đó thấy mình thật đầy đủ, hạnh phúc. Khoảnh khắc thôi, dù là trong ý nghĩ.

Thật tuyệt vời, mùa xuân năm nào cũng đến mà cứ ngỡ là xuân đầu tiên trong đời!

 

  • Tốn Phong (D.Tr)

Gương sáng

Hình ảnh hoạt động











Bình chọn

Bạn hãy cho nhận xét về màu sắc Website mới
Màu sắc vừa phải
Màu sắc tươi sáng
Màu sắc nhạt nhòa
Màu sắc quá đẹp

Chat Box

Liên kết website